Những nét văn hóa đặc sắc của Myanmar đó là ngôn ngữ, Tiếng Myanmar là ngôn ngữ chính thức ở nước này. Đây là tiếng mẹ đẻ của người Myanmar, người Rakhine. Tiếng Myanmar có thể được phân thành hai loại: loại chính thống thường dùng trong văn viết và trong những sự kiện chính thức như phát thanh, phát biểu, còn loại thông thường thường thấy trong hội thoại hàng ngày. Chữ viết trong tiếng Myanmar có nguồn gốc từ chữ viết của tiếng Mon.
Myanmar là đất nước có nền âm nhạc hết sức đa dạng với các loại nhạc cụ dân tộc có thể kể đến như sáo, cồng chiêng, chuông tre, trống, đàn Saung – gauk và nhiều loại khác…
| Văn hóa myanmar |
Một điều không thể thiếu ở những nét văn hóa đặc sắc của Myanmar đó là âm nhạc, Trong nền âm nhạc dân gian, đàn Saung-gauk là một loại đàn đặc trưng nhất của Myanmar. Đàn Saung-gauk có hình dáng giống như chiếc thuyền và thường được đệm cho các bài hát cổ. Muốn chơi được loại nhạc cụ này điêu luyện và có hồn, các nhạc công phải luyện tập ít nhất trong vòng 10 năm. Vì lẽ đó, các nhạc công chơi thành công loại đàn này ở Myanmar không có nhiều và khoản đầu tư cho tập luyện cũng không hề ít.
Trống của người Myanmar có thể thay đổi được âm vực bằng cách người ta đính một cục cơm nếp trộn với tro vào đáy trống làm âm thanh của nó thay đổi. Và còn rất nhiều nhạc cụ độc đáo khác như đàn puttalar là một loại mộc cầm làm bằng các thanh tre hay thanh gỗ.
Người Chin có một loại kèn giống như kèn ôboa, gọi là bu-hne, một quả cầu có gắn một số ống tre hay sậy. Bộ cồng chiêng của người Mon được treo giá đỡ hình móng ngựa. Sáo của người Kayah là những ống tre dài ngắn khác nhau kết lại thành hình tam giác.
Đi song hành với nhạc cụ đó chính là các điệu múa của người Myanmar .Có một vũ điệu hết sức thú vị trong đó các vũ công làm những động tác như những con rối. Chính vì thế mà người ta nói rằng vũ điệu của người Myanmar là sự bắt chước kịch rối, thể loại sân khấu đã có thời thay thế cho những vũ công thật. Nữ vũ công chính mặc trang phục cung đình, áo khoác tay dài, vạt rộng thắt eo; longyi dài phấp phới theo những bước chân. Vũ công nam chính ăn mặc như hoàng tử, longyi lụa, áo khoác và chít khăn trắng. Các vai khác gồm tiểu đồng, binh lính, zawgyi (pháp sư) và nat (thần linh).
Yein, vũ điệu nổi tiếng trong Lễ hội Nước, với các vũ công, thường là nữ, ăn mặc giống nhau và thực hiện những động tác như nhau, còn hna-par-thwa là màn múa đôi.
Điệu múa con voi, trong Lễ hội Múa Voi được tổ chức tại Kyaukse, gần Mandalay, với những vũ công đội những hình nộm voi bằng bìa.
Điệu múa anyein là kết hợp điệu múa đơn với anh hề lupyet xen vào chọc cười giữa màn diễn, châm chọc những sự kiện đương thời và những chủ đề khác. Đôi khi hai hay nhiều vũ công lần lượt biểu diễn với gươm giáo hay những loại trống lớn nhỏ. Các điệu múa của người thiểu số thường là các màn múa thành nhóm, trong đó các nam nữ thanh niên nhảy múa với nhau.
Còn một điều nữa về Những nét văn hóa Myanmar, Myanmar là dân tộc ăn trầu nhiều nhất thế giới.Mọi lứa tuổi ở đất nước này đều ăn trầu đó giường như là một tập tục đã đi vào tiềm thức của họ. Đường phố nhiều chỗ đỏ nước trầu. Người Myanmar rất thích thoa một lớp vôi màu lên má. Có người bảo để làm đẹp, kẻ thì nói để giữ da và chống gió, người lại nói để cầu Phật.
Cuối cùng là Trang phục truyền thống của Myanmar một trong những nét văn hóa đặc sắc của Myanmar không thể thiếu, Longchy là dành cho nam (một loại xà rông may kín quấn vào chính giữa) với áo sơmi hoặc Taipon (áo truyền thống) còn nữ thì mặc Thummy gần giống với váy Lào, Thái. Tất cả đều đi dép như dép Lào. Cả nam lẫn nữ chỉ đi giày khi mặc Âu phục.
Đó những nét đẹp vô cùng đơn giản nhưng bạn sẽ phải đến mới có thể cảm nhận hết được.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét